Step into a whimsical world where feelings are for sale, but true emotional wisdom comes at an unexpected price. Follow Leo, a seemingly cheerful but inwardly empty teenager, as he navigates a quirky shop and discovers the profound value of every human emotion, even the painful ones. This darkly comedic yet heartwarming tale encourages self-discovery and teaches the importance of facing our feelings.
Emotion ShopEmotional IntelligenceTeenage FeelingsApathyHappinessSadnessSelf-discoveryDark ComedyLife LessonsCartoon Story
Generation Prompt
– thú vị – mang tính giáo dục về tình cảm con người – hài kịch đen (đen vừa phải, châm biếm, không phản cảm) – phù hợp làm bài tập TÊN TRUYỆN “CỬA HÀNG BÁN CẢM XÚC – MUA KHÔNG ĐỔI TRẢ” THỂ LOẠI Hài kịch đen – Tâm lý – Giáo dục cảm xúc NHÂN VẬT NAM (17 tuổi): học sinh, hay cười cợt nhưng bên trong rất trống rỗng BÀ CHỦ TIỆM: bí ẩn, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng đáng sợ theo kiểu… rất tỉnh HẠNH PHÚC: một “món hàng” biết nói, quá mức lạc quan NỖI BUỒN: trầm, mệt, nhưng cực kì trung thực SỰ VÔ CẢM: lạnh lùng, nói năng logic như máy NGƯỜI MẸ (xuất hiện hồi tưởng) BỐI CẢNH Một con hẻm nhỏ, có cửa hàng treo bảng: “BÁN CẢM XÚC – MUỐN GÌ CŨNG CÓ” KỊCH BẢN CẢNH 1: TRƯỚC CỬA HÀNG NAM (độc thoại): Người ta nói ai cũng có cảm xúc. Nhưng sao mình thấy… chẳng có cái nào dùng được. (NAM đá viên sỏi, bảng cửa hàng kêu leng keng) NAM: Ủa? Bán cảm xúc? Thời buổi này đến cảm xúc cũng phải mua hả? (NAM bước vào) CẢNH 2: TRONG CỬA HÀNG (BÀ CHỦ TIỆM lau quầy, không nhìn lên) BÀ CHỦ TIỆM: Con muốn mua gì? NAM: Cô có loại nào… không đau không buồn không nghĩ ngợi không? BÀ CHỦ TIỆM (cười nhẹ): À. SỰ VÔ CẢM. (SỰ VÔ CẢM bước ra, gương mặt trống rỗng) SỰ VÔ CẢM: Dùng tôi, cậu sẽ không thất vọng. Vì cậu sẽ không còn mong đợi. NAM (suy nghĩ): Nghe… cũng ổn. CẢNH 3: THỬ HÀNG (BÀ CHỦ TIỆM búng tay – khung cảnh chuyển sang lớp học) (MỘT BẠN KHÓC) BẠN: Ba tớ vừa bỏ đi… (NAM nhìn, không phản ứng) NAM (thản nhiên): Ờ. Chuyện nhà cậu à. (KHUNG CẢNH ĐỔI – MẸ NAM ĐANG MỆT) MẸ: Con có thể phụ mẹ chút không? NAM (lạnh): Con bận. (MẸ lặng im) (NAM hơi khựng) NAM (nhỏ giọng): Sao tự nhiên… thấy trống hơn lúc trước vậy? CẢNH 4: HẠNH PHÚC & NỖI BUỒN (HẠNH PHÚC nhảy ra) HẠNH PHÚC: Đừng mua vô cảm! Mua tôi nè! Tôi giúp cười mọi lúc! (NỖI BUỒN bước ra chậm rãi) NỖI BUỒN: Nhưng nếu chỉ có cười… thì nước mắt sẽ đi đâu? NAM: Vậy… mày để làm gì? NỖI BUỒN: Để biết mình đã từng quan tâm. Để không trở thành kẻ lạnh lùng với người mình yêu. CẢNH 5: SỰ THẬT BÀ CHỦ TIỆM: Con người không đau vì có cảm xúc. Con người đau vì không biết đối diện với cảm xúc của mình. NAM (im lặng rất lâu) NAM: Nếu cháu mua… tất cả thì sao? BÀ CHỦ TIỆM: Không bán trọn gói. Sống là phải tự pha trộn. CẢNH 6: KẾT (NAM đặt SỰ VÔ CẢM lại) NAM: Cháu không mua nữa. BÀ CHỦ TIỆM: Vậy con đã trả giá rồi. NAM: Trả bằng gì? BÀ CHỦ TIỆM (chỉ vào tim NAM): Bằng việc dám cảm nhận lại. (NAM bước ra khỏi cửa hàng – bảng hiệu biến mất) NAM (độc thoại): Có thể đau. Nhưng ít nhất… mình vẫn là người.